[Hebe] Kệ con đi , papa có chuyện gì muốn nói thế??_ Hebe kì kèo papa cô rồi cầm chai nước có sẵn trên bàn lên tu ….
[Ô.Điền] Có thiệp mời thứ 4 tuần sau sẽ có sinh nhật tại Anh , con vẫn là người đi thay papa , được chứ??
[Hebe] Thiếu…
[Ô.Điền] Lại thêm 1 điều kiện nữa à??
[Hebe] Dạ,điều kiện lần này là cho con ở đó thêm 1 tuần…
[Ô.Điền] Không thành vấn đề…
[Hebe] Vậy đi …_ Hebe nói rồi chạy ra sân bóng rổ chơi với mấy cô người làm …
[ Tại Úc , biệt thự nhà họ Trần . Cũng như nhà họ Điền , ông Trần cũng phải kêu Ella đi thay ông …]
[Ô.Trần] “ CHỈNH CHIÊU ” ĐÂU ???????? RA ĐÂY NHANH( í ẹ =.=” ) _ Ngay lập tức , Ella chạy thẳng từ trên phòng xuống , trên tay vẫn còn cầm quyển truyện Đôrêmon…
[Ella] “ Bao chuẩn ”có gì căn dặn ạ??
[Ô.Trần] “ Chỉnh chiêu ” ngươi hãy nghe ta nói, tuần sau tại Anh sẽ có 1 buổi party sinh nhật con gái của bạn đối tác của “ Bao Chuẩn ” ( ặc , pó tay ) . Ta ra lệnh cho ngươi phải đi….
[Ella] Lại tiệc tùng …_ Ella lầm bầm…
[Ô.Trần] Ngươi nói gì đó??Có chịu đi không??
[Ella] Xin “ bao chuẩn ” cứ yên tâm …
[Ô.Trần] Good _ 2pa con của Ella là vậy , lúc nào cũng nhí nhố . Cứ mỗi lần 2 cha con nói chuyện thì đám người làm lại rúc rích cười vì sự vui nhộn của căn nhà này…
[ Tại Ý, biệt thự nhà họ Chu , dĩ nhiên cũng có đt thoại rồi….]
1 sự lạnh lẽo toát lên ở căn phòng màu trắng trên lầu cao nhất , trong phòng ấy có 1 con nhỏ đang đánh đấm loạn xạ vào bao cát, khuôn mặt lanh băng thì …
Cooc … cooc … cooc
[Con bé] Vào đi…_ Sau đó là 1 cô gái ăn mặc kiểu người tùy tùng trong nhà đi vào…
[Cô gái] Cô Lý , ông Chu có cần gặp ạ…
[con bé] OK , ta xuống liền _ Cô gái ấy bước ra mà tay chân vẫn còn run lẩy bẩy . Vì căn phòng lạnh toát kia …
Ở dưới phòng khách , ông Chu đang ngồi thì trên lầu có con bé lúc nãy đi xuống …
[Ô.Chu] Tano , xuống đây ta có chuyện muốn nhờ…
[Tano] Có party gì nữa à??
[Ô.Chu] Đúng rồi , party đối tác làm ăn của papa . Con đi được chứ…
[Tano] Khi nào và ở đâu ??
[Ô.Chu] Ở Anh và thứ 4…
[Tano] OK , trưa thứ 4con sẽ qua đó …
[Ô.Chu] Được _ Ô.Chu mỉm cười , còn Tano thì chỉ liếc nhẹ qua rồi đi lên phòng vẫn dữ khuôn mặt lạnh tanh ấy khiến cho các tùy tùng trong nhà không sợ ông Chu mà lại sợ người con gái độc nhất của ông …
Mọi chuyện diễn ra bình thường cho đến ngày thứ 4….
[ Tại Anh , biệt thự nhà họ Ngô …]
[MC] Xin chào tất cả mọi người đến dự sinh nhật của tiểu thư nhà họ Ngô …_ Tất cả đều vỗ tay rất lớn , còn ông MC thì tiếp tục …
[MC] 4 vị khách quý hôm nay không có mặt , nhưng 4 người con gái của 4vị khách quý ấy là cô chủ nhà họ Nhậm , cô chủ nhà họ Trần , cô chủ nhà họ Điền và cô chủ nhà họ Chu ạ…_ 4người đứng lên nhoẻn miệng cười vì đây là phong tục …Ô.MC tiếp tục _ Bây giờ sẽ là phần biểu diễn của các ca sĩ và mời quý khách cứ tự nhiên nhập tiệc… _ Kết thúc lời của ông MC là 1 đống ca sĩ thay phiên nhau lên hát để chúc mừng Guigui . Còn 4 vị tiểu thư kia phải ngồi chung 1 bàn , bất đắc dĩ nên phải nói chuyện với nhau …
[Guigui] Xin chào 4 người , chúng ta làm quen được chứ??
[4 người]OK…
[Guigui] Tôi là Ngô Ánh Khiết , có thể gôi tôi là Guigui , tôi 18t …_ Guigui nói rồi cười toe toét…
[Selina] Còn tôi là Nhậm Gia Tuyên , có thể gọi tôi là Selina , tôi bằng tuổi cô đấy Guigui _ Selina nói rồi đưa bàn tay lên bắt tay với Guigui…
[Ella] Còn tôi là Trần Gia Hoa , gọi tôi là Ella cũng được , bằng tuổi các cô…_ Ella nói dơ 2 ngón tay lên …
[Hebe] Tôi là Điền Phức Chân , có thể gọi tôi là Hebe , tuổi thì bằng các cô… _ Hebe nói rồi cười tươi…
[Tano] Chu Nhi Lý , gọi là Tano , 18t _ Tano nói trong khuôn mặt lạnh tanh , nhưng vẫn bắt tay 4 cô tiểu thư kia vì Tano cảm thấy ở mấy tiểu thư này không có tí gì gọi là kiêu kì cả… 5 người trò chuyện với nhau và kể về ý nghĩ là “ Về Đài Loan ” . Bữa tiệc kết thúc , 4 cô nàng kia thì cũng lên máy bay về nhà , họ hẹn nhau ngày mai gặp nhau ở sân bay Đài Loan…
_______________________________
[Tại biệt thự nhà họ Ngô…]
[Guigui] papa ơi , papa …_ Bữa tiệc vừa tàn thì Guigui la thất thanh để gọi ông Ngô…
[Ô.Ngô] Sao? Có chuyện gì vậy con cưng??
[Guigui] Con muốn sống tự lập được không papa??
[Ô.Ngô] Sống 1 mình à? Vậy thì không được , papa không yên tâm…_ Ông Ngô chau mày…
trang 2